Trên ta mới chỉ xác định đường mực nước về mặt định tính, nghĩa là chỉ xác định được tính chất và dạng của các loại đường, còn chưa tính toán cụ thể.
Tính và vẽ đường mực nước trong kênh, ta cần giải một trong hai phương trình là (2-14) hay (2-48a) có dạng như sau:
hay
Khi ta có Q, m, n, i, b, nên xác định được h0, hk, vì vậy xác định được dạng đường mực nước. Giải phương trình trên tìm được nghiệm dưới dạng h = h(l), nếu biết một điều kiện biên, chẳng hạn biết độ sâu tại một mặt cắt bất kỳ.
Có nhiều phương pháp giải các phương trình trên, ở đây chỉ giới thiệu một hai phương pháp đơn giản.
Phương pháp cộng trực tiếp
Ta sử dụng phương trình vi phân (2-14) chuyển phương trình trên thành phương trình sai phân:
(2-53)
hay (2-54)
Chia kênh thành từng đoạn nhỏ, tính cho từng đoạn một xong cộng lại sẽ có kết quả cho toàn đoạn kênh.
L = = (2-55)
Trong đó:
(2-56)
Ký hiệu:
i chỉ mặt cắt thượng lưu đoạn thứ i.
i +1 chỉ mặt cắt hạ lưu đoạn thứ i+1.
: độ dốc thủy lực trung bình của một đoạn, tính theo công thức dòng chảy đều:
(2-57)
hệ số đặc trưng lưu lượng được tính theo trị số trung bình độ sâu mực nước:
(2-58)
Nghĩa là lấy độ sâu trung bình để ,suy ra rồi tính và hoặc lấy trị số trung bình của A, v, C, R, ... của hai mặt cắt hai đầu, tức là:
(2-59)
(2-60)
(2-61)
Phương pháp này tính đơn giản, nhanh, mức độ chính xác phụ thuộc vào cách chia đoạn và sự biến đổi của độ dốc thuỷ lực. Nếu J không thay đổi nhiều lắm dọc theo dòng chảy thì kết quả khá chính xác. Tại những chổ J thay đổi khá nhanh, ta cần chia nhiều đọan hơn, để tăng độ chính xác.
Lợi điểm của phương pháp này dùng được cho cả kênh lăng trụ và phi lăng trụ, ngoài ra không phải tra bảng như phương pháp tích phân gần đúng. Tuy nhiên mức độ sai số rất phụ thuộc vào cách chia của người tính.
Dưới đây giới thiệu phương pháp tích phân gần đúng, ta sử dụng phương pháp này cho việc lập trình hay dùng các phần mềm như Mathcad . . . tính trên máy tính để bàn chứ nếu tính tay dùng bảng tra rất mất thời gian, thêm nữa củidùng cho kênh lăng trụ.
Phương pháp tích phân gần đúng
Ta sử dụng phương trình vi phân (2-48a), chia làm 3 trường hợp tính như sau:
- Khi i > 0 , ta biến đổi công thức thành dạng:
(2-62)
Ở đó: (2-63)
- Khi i = 0, ta lấy i = in > 0 tuỳ ý trong phạm vi độ dốc dương thường gặp, biến đổi phương trình vi phân với
Ta được: (2-64)
ở đó: jn tính như j theo công thức (2-63) nhưng thay i = in
- Khi i < 0, ta lấy i’ = - i, biến đổi phương trình với
Ta được: (2-65)
ở đó j’ tính như j theo công thức (2-63) nhưng thay i’ = i
Hiện nay, các phương trình trên thường được giải theo hai phương pháp: số mũ thủy lực x và số mũ z.
Phương pháp số mũ thủy lực x
Ta thấy:
Ta xem j = const trong khi lấy tích phân và biến đổi f(f) thành một hàm số lũy thừa nào đó.
Với kênh lăng trụ:
K = = K (2-66)
Đường biểu diễn số 1 của nó là đường liền nét. Nó có thể gần trùng với đường biểu diễn số 2 của một hàm số lũy thừa nào đó như sau :
K = D hP = Dhx/2 (2-67)
Nên ta có hai ẩn số x và A, ta cần thiết lập hai phương trình. Muốn thế ta lấy hai điểm trên đường số 1, sao cho:
và
Lập tỉ số 2 phương trình trên, khử D sau đó lấy logarit 2 vế và giải ra ta được:
x = (2-68)
Từ công thức trên ta thấy giá trị x phụ thuộc vào tọa độ hai điểm chọn trước, nhưng với mặt cắt hoàn chỉnh thì khi ta chọn bất kỳ điểm nào trên đường 1.
Giá trị x thay đổi rất ít và trong tính toán thực tế có thể xem như không đổi.
a. Với i > 0: Ta xét K, K0 theo hàm số lũy thừa tương ứng của h, h0:
(2-69)
Ta đặt: (2-70)
Thay (2-70) vào (2-69) ta được:
(2-71)
Lấy đạo hàm (2-70), ta được :
dh = h0 . dη (2-72)
Thay (2-71) và (2-72) vào công thức (2-62) sắp xếp ta được:
(2-73)
Lấy tích phân từ mặt cắt (1-1) đến (2-2), trong đó xem j là hằng số, bằng trị số trung bình:
(2-74)
Ta được: (2-75)
Ở đây: (2-76)
φ(η) trong các tài liệu về thuỷ lực đều có bảng tra tính gía trị theo (2-76). Vì tích phân trên không có nguyên hàm, bằng phương tính có thể giải được. Do vậy tích trên có thể dùng cáchlập trình hay phần mềm Mathcad để tính thuận tiện hơn.
Giá trị x tính theo (2-68), tuỳ theo dạng đường mực nước ở khu a; b hay c, thường với:
h1 = h0 nên K1 = K0
h2 = nên K2 =
là độ sâu trung bình trong dòng không đều ta xét.
b. Với i = 0: Ta xét K, Kn theo hàm số lũy thừa tương ứng của h, hn:
(2-77)
Ta đặt: (2-78)
Thay (2-77) vào (2-76), ta được:
(2-79)
dh = hn . dξ (2-80)
Thay (2-78) và (2-79) vào công thức (2-64) sau khi rút gọn và lấy tích phân từ mặt cắt (1-1) đến mặt cắt (2-2), ta được:
(2-81)
Giá trị x tính có thể lấy với h1 = hn và h2 = , còn giá trị xác định theo công thức:
(2-82)
Nếu lấy in = ik và sắp xếp lại ta có:
(2-83)
Trong đó: (2-84)
Tính sơ bộ có thể lấy =1
Vậy ta được:
(2-85)
trong đó: (2-86)
Giá trị của (2-86) chúng ta có thể tính được trực tiếpkhông cầntra bảng, không như tích phân (2-76) không có nguyên hàm
c. Với i < 0: Ta xét K, K0’ theo hàm số lũy thừa tương ứng của h, h0’
(2-87)
Ta đặt: (2-88)
Thay (2-88) vào (2-87) nên ta được:
(2-89)
lấy đạo hàm(2-88) ta được :
dh = hn . dζ (2-90)
Thay (2-89) và (2-90) vào công thức (2-65) biến đổi và lấy tích phân ta được:
(2-91)
trong đó: (2-92)
. (2-93)
Giá trị x tính với h1 =h0 ; h2=
Giá trị của tích phân theo công thức (2-93) như đã nói ở trên trường hợp không có nguyên, ta dùng phương tính hay dùng phần mềm thích hợp sẽ giải được.
Phương pháp số mũ thủy lực z
Cũng như phương pháp số mũ thủy lực x, phương pháp số mũ z biến đổi các
phương trình (2-63), (2-64) và (2-65) về dạng đơn giản hơn. Ở đây dùng phương pháp đổi biến số, từ h sang (. ( được xác định từ quan hệ:
(2-94)
hay (2-95)
z là một hằng số tuỳ ý chọn, thường lấy từ 2 đến 5.5 ( N. N. Pavơlốpski z=2; I. I. Agơrốtkkin lấy z=5.5; M.Đ. Tréctôuxốp lấy z=4 v.v...)
Còn quan hệ giữa τ và h là:
dh=a.dτ (2-96)
ở đây a là hệ số, được xác định một cách gần đúng bằng tỷ sốĠ:
a= = (2-97)
trong đó:
- h1 , h2 là hai độ sâu trong đoạn đang xét;
- τ1, τ2 là hai trị số tương ứng với độ sâu h2, h1.
- Với i>0, thay (2-95) và (2-96) vào (2-62), sau khi sắp xếp lại và tích phân ta được:
(2-98)
Ở đây: (2-99)
φ(τ ) cũng không có nguyên từ khi ta chọn z=2.
- Với i = 0, thay
(2-100)
dh=an.dτn (2-101)
vào công thức (2-64) sau khi rút gọn và lấy tích phân ta được:
(2-102)
ở đây: (2-103)
Còn lấy theo công thức (2-82).
Nếu lấy in = ik , thì một cách gần đúng cho jk=1 công thức (2-102) sắp xếp lại ta có:
(2-104)
(2-105)
Giá trị ψ(τ ) ta có thể tính trực tiếp được.
c. Với i < 0: thay
(2-106)
và dh = a’.τ’ (2-107)
vào công thức (2-65) biến đổi và lấy tích phân ta được:
(2-108)
ở đây: (2-109)
tính theo công thức (2-92)
. (2-110) giá trị Ф(τ’) không có nguyên hàm, ta có thể chọn z=2 để tính.